Trong sự yên tĩnh của hoàng hôn, nơi những ngôi sao từ chối tỏa sáng,
Một linh hồn lang thang, không mục đích, xuyên qua bóng tối của vùng nước muối vô danh.
Tìm kiếm niềm an ủi trong những lời thì thầm, của một thế giới chưa từng được nghe đến,
Đó là tiếng kêu vang vọng âm thầm, không ai nghe thấy, không hề nao núng.
Nỗi buồn vĩnh cửu của tâm hồn, lạc lối trong mê cung,
Một điệu nhảy với những cái bóng, trong đêm, nơi sự im lặng là ngọn lửa của nó.
Ở những góc của vũ trụ, nơi ánh sáng chưa từng có,
Bài hát của nỗi buồn được hát một mình, trong một bản giao hưởng của tội lỗi.
Đó là một câu chuyện về thời gian bất tận, nơi mỗi khoảnh khắc là một tờ giấy trắng,
Cuộc hành trình của linh hồn, không được hướng dẫn, xuyên qua mê cung của số phận.
Trong vực thẳm sâu thẳm, nơi ánh sáng không bao giờ chạm tới được,
Cái ôm của nỗi buồn lạnh lẽo và rộng lớn, không lời nào nói được.
Tâm hồn lang thang, nó khao khát sự thật, trong sự hỗn loạn của bao la,
Một cuộc tìm kiếm ý nghĩa trong khoảng trống, nơi mà sự im lặng không hề tốn kém.
Trong sự tĩnh lặng của màn đêm, nơi những ngôi sao từ chối chơi đùa,
Điệu nhảy của nỗi buồn là một điệu nhảy cô đơn, trong kế hoạch vĩ đại của ngày hôm nay.
Đó là nỗi buồn muôn thuở trong lòng mỗi người
Hành trình tìm kiếm sự hiểu biết trong một thế giới rộng lớn và vĩ đại.
Lời than thở của tâm hồn, được chia sẻ, trong sự tĩnh lặng của biển cả,
Một lời thì thầm trong hư không, cô đơn, đã chìm vào lịch sử.
Vì vậy, hãy để nỗi buồn là vĩnh cửu, trong trái tim của mỗi tâm hồn,
Một lời nhắc nhở về cuộc hành trình, xuyên qua vũ trụ, qua vai trò.
Trong sự tĩnh lặng của màn đêm, nơi những ngôi sao từ chối chiếu sáng,
Lời than thở của linh hồn lang thang, là vần điệu vĩnh cửu của thời gian.